Sunday, January 10, 2010

Mùa xuân đầu tiên

Văn Cao đã trải qua không biết bao màu xuân của tự nhiên nhưng lần đầu tiên tác giả cảm nhận được mùa xuân của chính cuộc đời mình. Một mùa xuân nơi thôn xóm, làng quê dân dã và bình yên với tiếng gà gáy bên sông mờ khói và từng giọt nắng rơi nhẹ trong lòng người, mùa xuân không rộn ràng, huyên náo mà trầm lắng xao động nhẹ thôi và cảm động hơn là cảnh người mẹ đón con về sau cuộc chiến tranh ác liệt, đó mới chính là mùa xuân của lòng người có phải? Một mùa xuân trọng vẹn đầm ấm bên gia đình … 

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về 
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên 
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông 
Một trưa nắng cho bao tâm hồn. 
Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về 
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh 
Niềm vui phút giây như đang long lanh
Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm. 
Từ đây người biết quê người 
Từ đây người biết thương người 
Từ đây người biết yêu người.
Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về 
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu 
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông 
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông. 

 

No comments:

Post a Comment